Bạn đang ở: Về proSelf >> Những lời tâm huyết

Những lời tâm huyết

 

 

Không biết mọi người thì sao nhưng tôi để ý thấy rằng, khi nói về Việt Nam, chúng ta thường nói về quá khứ hơn là tương lai. Chiến tranh. Chiến thắng. Lam lũ. Vượt khó. Quật cường. Vì sao lại như vậy? Không lẽ tương lai của Việt Nam cũng sẽ như vậy hay là không có gì để nói? Có một câu chuyện nhỏ những cũng làm tôi suy nghĩ rất nhiều.

Tôi có hỏi ý kiến một người thầy về tên chương trình phát hiện và phát triển thế hệ lãnh đạo mang tầm vóc quốc tế nhưng vẫn đậm bản sắc riêng của Việt Nam mà WapoGroup dự kiến sẽ tiến hành. Cái tên chúng tôi ấp ủ trong hơn 1 năm qua là “Lãnh đạo hoa sen”- cái tên gợi lên vẻ đẹp thuần khiết và trí tuệ. Trong cuộc trao đổi, nổi lên trăn trở rằng “liệu những đặc tính của hoa sen có đúng với người Việt Nam hay không?”. Nó có vẻ nghiêng về Phật giáo quá. Thầy gợi ý tôi hãy tìm hiểu thêm về cây tre, nên đọc lại bài thơ của bác Phạm Duy. Tôi đi tìm đọc về cây tre. Cảm giác về một Việt Nam trong quá khứ lại ùa về. Chiến đấu. Lam lũ. Vượt khó. Quật cường.

Tôi cảm thấy khó chịu. Tại sao lại như vậy? Tại sao đất nước của chúng ta cứ phải gắn với cái gì đó lam lũ, khó khăn? Không lẽ chúng ta cần chiến tranh, cần đau khổ để Việt Nam có cơ hội chứng tỏ mình? Chúng ta đang đến bước đường cùng hay là không còn niềm tin vào tương lai của Việt Nam nữa? Tại sao chúng ta không suy nghĩ khác đi?

Có đau lòng không khi đọc một bài viết liệt kê đặc điểm của người Việt Nam của Viện nghiên cứu xã hội Mỹ với bình luận cuối bài là “Đánh người Việt thì khó thắng, để người Việt đánh nhau vì tiền bạc của nó thì không đánh cũng thắng”? Không bàn đến tính chính xác của nhận định này, nhưng tận sâu trong lòng tôi cảm thấy nhức nhối. Cái giúp chúng ta thành công trong quá khứ cũng đang giết dần giết mòn chúng ta trong hiện tại? Tương lai chúng ta sẽ như thế nào? Tương lai con cháu chúng ta sẽ đi về đâu?

Rồi đi đến những hội thảo, từ nguồn nhân lực, doanh nghiệp vượt khủng hoảng đến tương lai thế hệ trẻ, vẫn nhan nhản những câu, những từ tại chính phủ, tại nhà nước, tại chính sách, tại cơ chế, tại khủng hoảng toàn cầu, tại văn hóa, tại đặc tính người Việt, tại giáo dục, cái cách nuôi dạy… tại tại tại. Toàn phê phán và đổ lỗi. Cứ như thể chúng ta là những con rô bốt chuyên thu thập và phân tích dữ liệu, không có trong người dòng máu của ông bà tổ tiên, không phải là một phần tạo nên cái cộng đồng này. Một người bạn của tôi đã bức xúc: “Cần bao nhiêu hội thảo nữa để bàn về những vấn đề mà chúng ta không thể thay đổi? Tại sao chúng ta không bàn về chính chúng ta? Bàn về những cái chúng ta có thể làm và phải làm?”

Đúng! Tại sao mình không nhận lấy trách nhiệm thực hiện những gì mình mong muốn về chính tương lai của mình? Tại sao mỗi người không gánh lấy một vai cho đất nước này? Còn chờ đợi ai?

Thành công trong quá khứ không đảm bảo cho thành công trong tương lai. Một sự thật đang diễn ra mà chúng ta không thể chối cãi. Và tương tự, thất bại trong hiện tại cũng không đảm bảo cho thất bại trong tương lai. Phải thay đổi. Phải tin tưởng về một sự thay đổi. Chắc chắn phải thay đổi. Sự thay đổi trong chính mỗi chúng ta.

Tôi mong rằng, các bạn sẽ cùng với tôi nhận lấy trách nhiệm về mình trong việc kiến tạo tương lai của đời mình, thoát ra khỏi lối suy nghĩ cũ kỹ và nhận lãnh trách nhiệm trong việc xây dựng một hình ảnh mới cho người Việt Nam trong con mắt của bạn bè thế giới.

Tôi mong có một ngày, người Việt Nam chúng ta thoát ra được khỏi cái tâm lý tự ti dân tộc, để thực sự tự hào khi thấy mình là người Việt.

 

Nguyễn Thùy Liên

Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Công ty proSelf

Tiên phong đào tạo ý thức trách nhiệm trong công việc

© Copyright 2017. Bản quyền thuộc về ProSelf.